Lao động từ miền Nam về quê tránh dịch, bộn bề trăn trở

Tâm sự của người lao động từ vùng dịch trở về

Rời phố về quê mưu sinh

Tháng 10/2020, chị Rơ Châm Pí (40 tuổi, trú tại huyện Ia Grai, Gia Lai) quyết định rời quê nhà Gia Lai vào Bình Dương để làm công nhân trong xưởng gỗ.

“Có ai muốn xa chồng, xa con đi làm ăn xa đâu. Nhưng ở nhà làm vườn thì nông sản lúc được mùa lại mất giá và ngược lại. Đi làm công ăn lương thì ở quê ít

việc làm

lắm, tôi mới tính đường rời quê vào thành phố kiếm sống”, chị Rơ Châm Pí tâm sự.

Mỗi tháng làm công nhân ở xưởng gỗ được trả lương khoảng 7 triệu đồng, chị Rơ Châm Pí chi tiêu chắt chiu cũng dành dụm được chút ít. Khoản tiết kiệm được, chị gửi về phụ chồng lo cho các con ở quê nhà và phòng khi ốm đau.

Chị Rơ Châm Pí (bên trái) trở về làm cà phê, lúa sau những ngày kiếm sống ở TPHCM.

Khoảng 2 tháng sau, chồng của chị Pí là anh Rơ Châm Síu (42 tuổi) cũng khăn gói từ quê vô Bình Dương làm. Hai vợ chồng thuê một căn trọ nhỏ để tá túc mưu sinh. Anh Rơ Châm Síu làm công nhân cho một công ty sản xuất băng keo ở thị xã Thuận An (Bình Dương), cách chỗ làm của vợ hơn 30 km.

Một thời gian sau, con gái của anh chị là Rơ Châm Sơn (17 tuổi) đang nghỉ hè lớp 11 cũng vào miền Nam với bố mẹ. Nữ sinh dự định gác lại việc học để tập trung kiếm tiền.

Gia đình nhỏ của chị Chơ Râm Pí đang quen dần với công việc ở thành phố lớn thì dịch

Covid-19

bùng phát ở các tỉnh phía Nam khoảng cuối tháng 6 đầu tháng 7 vừa qua. Dịch bệnh phức tạp, xưởng làm phải đóng cửa.

Không làm ra tiền mà phải “gánh” tiền thuê nhà trọ, chi phí sinh hoạt sẽ không kham nổi, chị Chơ Râm Pí lại tất tả đón xe về quê. Ít hôm sau, chồng chị và con gái cũng theo về quê nhà Gia Lai bằng xe máy.

Phải gần một tháng, cả nhà mới hoàn thành cách ly tập trung và tự cách ly tại nhà theo quy định đối với người trở về từ vùng dịch để phòng chống Covid-19.

“Cả nhà bây giờ chỉ sống nhờ vào mấy sào lúa. Trước mắt, 2 vợ chồng tính ở quê hẳn để làm ruộng và chăm lo cho cháu nhỏ. Còn con gái thì đợi hết dịch sẽ quay trở vào Nam làm việc. Tính tới tính lui mãi không biết cuộc sống lâu dài, cách nào mới ổn định”, chị Chơ Râm Pí trăn trở.

Tiếc vì chưa kịp nhận lương

Cũng mất việc làm do tình hình dịch bệnh phức tạp ở phía Nam, chị Nguyễn Thị Hải Hà (36 tuổi, trú tại huyện Ia Grai, Gia Lai) dẫn 2 con nhỏ từ TPHCM trở về quê nhà.

Chị mới vào TPHCM được vài tháng và kiếm được việc làm ở một công ty chuyên sản xuất, lắp ráp điện tử, máy móc. Mỗi ngày làm công trung bình 10 giờ đồng hồ. Mỗi tháng, chị được trả lương 6-7 triệu đồng.

Vào những ngày hè, 3 mẹ con chị Nguyễn Thị Hải Hà cùng ra TPHCM để tìm kiếm việc làm. Nhưng mới làm được hơn tháng, chưa lấy được tiền lương chị đã vội bắt xe quay về vì ảnh hưởng dịch.

Thế nhưng tình hình dịch bệnh phức tạp, chỗ làm tạm dừng hoạt động. Tháng 7 vừa qua, chị Nguyễn Thị Hải Hà vội về quê khi chưa kịp nhận lương. “Tiền mồ hôi, công sức của mình đó nên tiếc nuối lắm”, chị nói.

Tương tự, Siu H’ Jú (18 tuổi, trú tại xã Ia huyện Phú Thiện, Gia Lai) cũng rời quê nhà vào miền Nam để tìm kiếm hy vọng sẽ thay đổi được cuộc sống.

Siu H’ Jú nghỉ học sớm để đi làm phụ giúp gia đình. Hồi tháng 3 vừa qua, em rời Gia Lai vào Bình Dương để kiếm việc làm. Sau nhiều gian nan, em cũng tìm được công việc trong một công ty may, với tiền lương hơn 7 triệu đồng/tháng.

“Cầm tiền lương hàng tháng, em chi tiêu dè dặt nhất có thể. Phần còn lại gửi về gia đình ở quê nhà”, Siu H’ Jú kể.

Thế nhưng, mới đi làm được vài tháng, dịch bệnh Covid-19 bùng phát, Siu H’ Jú phải nghỉ làm để phòng tránh dịch bệnh.

Siu H’ Jú mong muốn dịch được khống chế để em có thể trở lại đi làm ở TP HCM.

Nghỉ việc ở nhà, Siu H’ Jú cầm cự ở chỗ trọ thêm 2 tuần thì hết tiền mua đồ ăn hàng ngày, tiền lương thì chưa có. Em và các bạn ở cùng chỗ trọ toàn ăn mì gói rồi cũng chờ được đến khi có lương liền gói ghém về quê.

Về quê, Siu H’ Jú lại ngày ngày cùng mẹ đi làm rẫy. Nhà em có hơn 4 sào mì, 3 sào lúa. Với mảnh vườn này, gia đình em không đủ tiền để lo cho cả gia đình và trả nợ.

Tuy được về quê tránh dịch bệnh an toàn, song trên gương mặt của Siu H’ Jú vẫn đầy nỗi lo toan và tiếc nuối khi đang có công việc ổn định để nuôi gia đình lại bị gác lại và không biết khi nào mới được đi làm lại.

Phạm Hoàng – Nay Săt

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *